“Chuyện… chuyện này rốt cuộc là sao?” Mạc Huyền đạo nhân lẩm bẩm, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Diệp Khinh Trúc ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ nhìn sư tôn, nghẹn ngào nói: “Sư tôn, người không sao, thật tốt quá… thật tốt quá rồi…”
Mạc Huyền đạo nhân hít sâu một hơi, đè nén sự kinh ngạc và nghi hoặc trong lòng, vươn tay đỡ Diệp Khinh Trúc đứng dậy.
Ánh mắt ông lướt qua các đệ tử, lại nhìn quanh động phủ, cuối cùng dừng lại trên người Lục Thanh đang chắp tay sau lưng đứng cách đó không xa.




